Thương về Đồng Khánh
[Như Nịnh - 13/07/2009]
Danh mục: Nhạc và Thi văn
Ta nhớ quá mái trường xưa Đồng Khánh ! Mỗi độ hè phượng nở thắm trời xanh Tiếng ve kêu trổi khúc nhạc xa cành Như báo hiệu mùa chia ly sắp đến.
Bạn bè xa, Thầy Cô bao lưu luyến ! Chín mươi ngày cách biệt người mỗi phương Ta về quê, bạn rời bỏ sân trường Lòng ray rức khi nắng hè phượng đỏ.
Rồi một ngày ta giã từ sách vở ! Để ngậm ngùi theo cuộc sống đầy vơi, Nếm đắng cay hương vị chát bờ môi Và biền biệt rời xa Đồng Khánh cũ.
Một đôi lần, về thăm quê xứ sở, Cũng không quên ghé lại ngắm trường xưa, Đồng Khánh thương với « Thừa Phủ » đò đưa Nằm lặng lẽ bên giòng Hương êm dịu.
Giờ ngồi đây ngút ngàn ôm kỷ niệm Thời tóc thề,áo trắng, nón bài thơ, Thời nữ sinh Đồng Khánh tuổi mộng mơ….. Mất tất cả….hôm nay còn đâu nữa !
Kể từ khi quê hương vừa nghiêng ngửa Đồng Khánh buồn thay dạng đổi tên luôn Lối về trường còn áo trắng mờ sương Còn phượng vỹ ve sầu vang tiếng nhạc.
Ta bên ni với cõi lòng tan tác….. Mỗi hè về, da diết nhớ bạn thân Đứa mỗi phương, lưu lạc chốn hồng trần Khắp các nẽo trên đoạn đường viễn xứ.
Dù nơi đâu, nghìn trùng vẫn hoài nhớ Ngôi trường hồng Đồng khánh bến đò xưa Đồng khánh ơi ! ta nhớ mãi tên Người Bên ngoài đó, Paris hè rực nắng.
Như Nịnh, Paris Hè 09
|
|
|
| |
|